Tuesday, November 5, 2019

[Review] The Taverns of Tiefenthal

Hôm nay khá đặc biệt khi mình có dịp chơi một bộ game chưa ra bản retail, mới chỉ xuất hiện ở hội chợ Essen Spiel tại Đức vừa kết thúc cách đây 3 ngày. Đặc biệt hơn nữa khi đây là một game của Đức, do một designer người Đức và một họa sĩ người Đức khác thiết kế.




Đầu tiên, mình muốn nói sơ về bối cảnh của game trước, vì mình thấy thematic của game rất tốt, mình chơi rất nhập tâm. Tiefenthal là tên của một địa danh nhỏ ở miền Tây nước Đức. Vào thời bấy giờ, ưu tiên của người dân trong vùng là thu hút được những vị khách giàu có trước, sử dụng số tiền kiếm được để mở rộng các quán rượu, rồi sau đó sẽ tiếp tục mời gọi đến các vị quý tộc khác.





Trong game, người chơi sẽ tự do quyết định hướng đi của mình. Có 2 loại tài nguyên chính. Tiền, dùng để thuê các nhân viên đến hỗ trợ quán rượu, hoặc dùng để nâng cấp quán của mình lên. Tài nguyên thứ hai là Bia, dùng để mời các vị khách đến. Các vị khách này sẽ cho tiền nếu bạn đáp ứng được nhu cầu bia của họ. Trong quá trình phát triển quán rượu của mình, người chơi sẽ có cơ hội hút được những vị quý tộc với số điểm rất cao về cuối game.





Game kết hợp 2 cơ chế chơi quen thuộc là Deck Building và Dice Rolling, nhuẫn nhuyễn và cuốn hút. Bên cạnh việc sử dụng tài nguyên để nâng cấp bộ bài cũng như bàn chơi của riêng mình, người chơi cũng phải lựa chọn viên xí ngầu phù hợp với mình nhất trong mỗi lượt, bởi vì sau đó số xí ngầu còn lại của mình sẽ được chuyển sang cho người ngồi bên tay trái. Thú vị hén!





Tiếp theo phải nói đến artwork siêu đẹp của game. Thiệt ra thì mình chưa chơi game khác của Dennis Lohausen, nhưng nghe đồn rằng anh chàng artist này khá nổi với bộ AquaSphere. Bạn phải nhìn thấy độ chi tiết trong những đồ họa của board người chơi, từ những chú chó chú mèo, đến quầy bar và cả khu vực rửa chén. Just so pretty! Những thẻ bài vị khách cũng rất đẹp. Hơi tiếc một xíu là các thẻ bài quý tộc thì giống nhau toàn bộ. Tuy nhiên bù lại thì art của 4 khay đĩa đựng xí ngầu là unique. Thêm nữa, gần hết game thì nghe anh Đăng nói mới để ý, tất cả chữ ký trong thẻ chữ ký cũng là unique, và đúng thế thật. Chi tiết đến thế là cùng!

Thematic tốt, art đẹp, gameplay hay lạ. Nhiêu đó là đủ để bản thân mình có thể chơi đi chơi lại hàng chục ván với game này rồi ha.





Rồi, tiếp tục chuyên mục ước. Để coi, nếu cải thiện được thêm, thì:

  1. Đầu tiên, mình thích art của các thẻ quý tộc unique, tuy rằng việc này chẳng có ý nghĩa nhiều trong gameplay.
  2. Thứ hai, chỉnh lại một chút về gameplay. Mình thấy có một lỗ hổng nhẹ qua cách chơi của thanh niên chuyên bán hành cho mình. Lỗ hổng này xuất phát từ nhiều rule của game kết hợp lại thôi. Như vầy, số lượng bài nhân viên là hạn chế, khi vừa mua bài nhân viên thì sẽ để lên trên đầu (tức là chắc chắn sẽ xuất hiện ngay lượt sau, chỉ trừ khi bạn mua quá nhiều khách và quý tộc hơn số ghế đang có của bạn), có một nhân viên cho phép bạn di chuyển một nấc trên thanh nâng cấp, nhân viên đó chỉ có giá 1 tiền, và cái vòng nâng cấp là không giới hạn (tức là bạn được quyền quay qua thêm vài vòng nữa nếu đủ khả năng). Thế thì chỉ với 4 đến 5 tiền trong 2 lượt đầu, bạn dư sức nâng cấp, và kiếm được rất nhiều ưu thế.
  3. Thứ ba, cái này thì game euro nào mình cũng ước. Vì mình thích kiểu có nhiều tộc, pick tướng này nọ. Nên mình thích starter set (hoặc cao hơn là bản thân cái tavern của mình) sẽ có art và ảnh hưởng đến gameplay, tức là sẽ có chức năng riêng (thematic càng tốt).





Chốt lại, tuy cái bìa hộp game hơi xấu, nhưng đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, mà chưa tìm hiểu đủ sâu bên trong.

P/s: chơi game 4p, mình chỉ thua người về thứ 3 có khoảng 3 hay 4 điểm gì đó thôi. GGWP !!!

[Review] Coimbra

Cảm nhận cá nhân của mình nha:


Gameplay

Dễ học chơi nhưng khó về nhất. Vì là một game đua điểm dạng “salad point” nên sẽ không quá lo lắng đến chuyện không thể lật ngược lại từ mid game nếu lỡ đi sai một hai lượt ở giai đoạn đầu game. Tuy nhiên, cũng chính vì bạn làm hành động nào cũng có điểm, cho nên sẽ rất khó để xác định hướng ăn điểm và tối đa hóa lợi nhuận mỗi nước đi.
  • Khó 1: cái khó đầu tiên trong cách chơi các game dạng này là người chơi sẽ phải linh hoạt, vì trong mỗi lượt sẽ lại có những lá bài với giá trị và năng lực khác nhau. Tức là bạn sẽ không biết phải tích lũy vàng hay phòng thủ để mua đúng lá bài mà bạn muốn trong lượt sau.
  • Khó 2: cái khó thứ hai là một loại bid hành động dựa trên giá trị của các xí ngầu được thảy ra ngẫu nhiên mỗi vòng, còn thu nhập của vòng đó sẽ lại phụ thuộc vào màu sắc của 3 viên xí ngầu mà bạn chọn, cộng thêm việc những lá bài xuất hiện mới lại được phân chia ra 3 hàng khác nhau.

Artwork

Không ấn tượng lắm. Từ bản đồ khám phá chung, đến họa hình của những lá bài. Tuy nhiên, hệ thống biểu tượng lại dễ học và dễ phân biệt.




Competitive

Mình cảm nhận tính cạnh tranh rõ nhất ở hai chỗ. Thứ nhất là trong quá trình bid để mua bài. Và thứ hai là trong quá trình đua các đường trong suốt cả game. Tuy nhiên, không thấy gay gắt lắm, kiểu như sẽ không có trường hợp nếu có một người giành được 1 lá quyết định của bạn thì bạn gg luôn, vì salad point mà, quan trọng là ít hay nhiều điểm mỗi hành động thôi, mà mình thì thấy độ chênh điểm không nhiều lắm. Chắc do tác giả cân bằng game tốt hay sao ấy.

Replayability

Tương đối. Cá nhân mình thì nếu để có thể tự nghĩ ra và nắm được một đường thắng khoảng 90% thì cần chơi không dưới chục lần game này.




Wishes

  1. Có năng lực riêng của từng người chơi. Do mình rất thích mỗi tộc có một thế mạnh riêng, nên game nào mình cũng muốn được pick “tộc”. Những dạng euro như game này nếu không có tộc thì có thể bổ sung thêm starter set ngẫu nhiên hoặc bidding.
  2. Có đồ họa riêng cho những thẻ năng lực đặc biệt, nhìn nó mới sướng. Những lá bài khác thì có unique art càng tốt.
  3. Thematic hơn một chút. Làm sao để mình cảm nhận được cái thời kỳ lịch sử và cái khung cảnh diễn ra tại cố đô của Bồ Đào Nha thời Trung Cổ ấy.

---
Đợt này mình chơi game 3p. Thanh niên về nhất ăn 129 điểm, cách mình đến 30 điểm.
Thời gian giảng luật và chơi chưa đến 2 tiếng.